Sự khiếm khuyết của cái đẹp

Cái đẹp không thuộc về những thứ mong manh dễ vỡ, đó chỉ đơn giản là món đồ đẹp mắt. Cái đẹp luôn tồn tại vĩnh cửu với sự khiếm khuyết của chính nó, như những Kim tự tháp sù sì, như đấu trường Colosseum đổ nát, như một Rome cổ kính xạm đen vì trải qua 9 ngày chìm trong lửa, hay đơn giản chỉ là sự bí ẩn đầy quyến rũ như bức tượng vỡ Venus của Milo…

Cảm xúc…

Giả sử, nếu bạo chúa Nero không ngồi ngắm đám cháy trong 9 ngày liền, liệu Rome có được vẻ đẹp bí ẩn đầy thần thoại như bây giờ? Ở “đấu trường Olimpico”, nếu Barca không đốt lửa làm cháy rụi vẻ lãng mạn của M.U, liệu sự cống hiến trong suốt mùa giải của họ có trở nên vĩ đại? Khi kết thúc trận đấu, Iniesta chạy ngay đến ôm lấy Messi và họ đã khóc. Nhưng trên khuôn mặt của C.Ronaldo, Rio Ferdinand, Vidic, Rooney… và cả Sir Alex, không có giọt nước mắt nào. Hoàn toàn không có những cảm xúc đã trở thành huyền thoại như khi Kuffour, Basler, Effenberg ở Nou Camp, càng không có sự sụp đổ của Ballack, sự tuyệt vọng của Lampard, sự đớn đau của Terry như ở Moscow ngày nào. Nguyên nhân là do Barca đã dùng sự lạnh lùng, thực dụng, và toan tính chiến thuật để khống chế đối thủ. Và bởi cuộc chơi đã chấm dứt ngay ở phút thứ 10!

… Và lý trí

M.U đã từng là kỳ quan đẹp nhất Premiership, nhưng ở Rome họ không đẹp. Thậm chí, họ là kẻ thực dụng nhất châu Âu mùa này với những chiến thắng 1-0 ở Premiership, với chuỗi trận không thủng lưới đã trở thành kỷ lục, và với cả cách họ đi tới Olimpico: chỉ thắng 2 trận ở vòng bảng, chỉ ghi có 9 bàn thắng, đều thủ hòa ở lượt đi các vòng 1/8 và tứ kết (Inter 0-0, Porto 2-2). Đến trận chung kết, sức ép tâm lý, sự vụng về và tinh thần quá yếu (đặc biệt là ở Anderson và Park) đã khiến M.U thất bại trong đấu pháp, và bị Barca buộc chặt bằng một sợi xích vô hình của lý trí hơn là cảm xúc.

Barca không quá hoa mỹ, trình diễn, phô trương tại Rome. Số đường chuyền ngắn của họ giảm 1/3 so với trận thắng Bayern (159 so với 194), số cú sút cầu môn cũng giảm (10 so với 17), thậm chí chỉ ngang bằng số cú sút mà họ ném về phía Chelsea ở trận lượt về vòng bán kết. Nhưng bù lại, Barca có sự hiệu quả đến mức đáng sợ, hơn bất cứ đội bóng tôn sùng thứ bóng đá thực dụng nào ở châu Âu.

Image

Đỉnh điểm cho nghệ thuật đấu pháp của Barca lại là cách họ kết liễu M.U. Đó là một pha phản công trong tình huống đầu tiên mà họ đưa bóng đến vòng 16m50 của đối thủ, và một pha tạt bóng đánh đầu không tưởng của chú lùn Messi. Đó là 2 tình huống đặc trưng của thứ bóng đá thực dụng. Chỉ có điều, Barca đã biết trang trí cho lối chơi ấy một vẻ đẹp kiêu sa và đầy lãng mạn. Hay nói cách khác, sự thực dụng của Guardiola đã được đẩy lên trở thành nghệ thuật phối màu hoàn chỉnh của một danh họa đại tài.

Nếu M.U hòa 4 trận vòng bảng, 2 trận ở vòng knock-out thì Barca còn tệ hơn khi thua 1 trận ở vòng bảng (hòa 1), và hòa tới 4 trận ở các vòng knock-out, đặc biệt nhất là 2 trận hòa trước Chelsea cục mịch, chơi thứ bóng đá hủy diệt. Khi đó, Barca thắng bằng một cú sút ở phút bù giờ với quãng thời gian mà người ta ngỡ ngàng thấy Barca bế tắc và tuyệt vọng. Và sau 90 phút ở thiên đường Rome, chính Barca đã đưa ra lời khẳng định: cái đẹp không thể mong manh, cố chấp, và vẻ đẹp vĩnh hằng luôn được tạo ra bởi sự khiếm khuyết, một sự khiếm khuyết vĩ đại chỉ có ở những kỳ quan!

L.Trung Source: Báo Bóng Đá