"Tôi đã hết lòng vì Dương Hồng Sơn, thế mà..."
Ngày cập nhật 09/01/2010 | lượt xem: 126 | Đội tuyển Việt Nam
Mọi chuyện lại càng “nóng” hơn khi Dương Hồng Sơn trả lời báo Tuổi Trẻ TP.HCM rằng: “Cho đến lúc này, tôi vẫn chưa tìm thấy hộ chiếu”, và sẵn sàng đối chất với PCT VFF Nguyễn Lân Trung, người đã trả lời báo chí: “Vào phút cuối, Hồng Sơn thông báo với tôi là đã tìm thấy hộ chiếu rồi”. Thật ra chuyện cái hộ chiếu là rất nhỏ, nhưng khi nó “rơi” vào trường hợp của một “Quả bóng vàng Việt Nam”, lại là người được giao trọng trách trấn giữ khung thành ĐTVN thì chuyện hẳn nhiên không còn nhỏ nữa.
Vừa đặt chân xuống sân bay Nội Bài sau một chuyến bay dài, PCT VFF Nguyễn Lân Trung đã dành cho chúng tôi một cuộc phỏng vấn rất cặn kẽ về toàn bộ chuyện “mất hộ chiếu” của thủ thành Dương Hồng Sơn.
PV: Thưa ông, thời điểm nào ông được thông báo là Hồng Sơn bị mất hộ chiếu, không thể cùng toàn đội lên đường đi Lebanon?
PCT VFF Nguyễn Lân Trung: Khoảng 3 giờ chiều ngày 1/1/2010, khi tôi đang ngồi ở nhà thì nhận được điện thoại của trợ lý ngôn ngữ ĐTQG Ngô Lê Bằng: “Mời anh lên đội tuyển ngay, có chuyện lớn rồi”. Lập tức tôi phóng xe đi, và được thông báo là Dương Hồng Sơn vì quên khóa cửa xe ô tô nên bị mất hộ chiếu cùng một số tư trang. Ngay lúc đó tôi và HLV thủ môn Trần Văn Khánh đã yêu cầu Hồng Sơn nghỉ tập để về nhà tìm hộ chiếu ngay lập tức. Tôi đã đề nghị HLV Calisto cho Hồng Sơn nghỉ tập, và ông ấy đã đồng ý.
Tuy nhiên, Hồng Sơn lại nói một câu khiến cả tôi lẫn HLV phó Trần Văn Khánh đều rất bất ngờ: “Bố yên tâm, con đã nhờ bạn bè tìm giùm rồi, và chắc là họ sẽ tìm được thôi”. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy có điều gì đó bất thường trong câu nói này. Bởi lẽ một người đang bị mất đồ mà được đề nghị đi tìm lại tỏ ra quá bình thản và tin tưởng là trước sau gì cũng tìm được thì xem ra không lô-gích cho lắm.
- Và tiếp theo, điều gì đã xảy ra?
- Ngày 02/01/2010, ĐTQG có trận giao hữu với CLB Hòa Phát, tôi đã liên tục hỏi Hồng Sơn, và câu trả lời của cậu ấy là: “Vẫn chưa tìm được”. Nhưng thật bất ngờ là tới khoảng 4 giờ chiều thì Hồng Sơn lại điện thoại cho tôi nói rằng đã tìm được hộ chiếu, và đề nghị tôi làm thủ tục cho cậu ấy đi Lebanon. Ngay lập tức, tôi gọi điện cho chánh văn phòng VFF Lê Hoài Anh (người đang lo thủ tục đi Lebanon cho đội tuyển). Nhưng anh Hoài Anh thông báo, lúc này mọi việc đã xong xuôi, nên chuyện đưa Hồng Sơn đi Lebanon là không thể.
- Ông có thể khẳng định lại một lần nữa là Dương Hồng Sơn đã thông báo cho ông về việc anh tìm được hộ chiếu rồi hay không?
- Tôi xin khẳng định điều đó! Tôi đã mấy chục tuổi rồi, lại là PCT Truyền thông VFF, tôi phải có danh dự của tôi chứ. Tất cả không cho phép tôi nói điều không trung thực.
- Nhưng đây là điều cá nhân ông nói ra, và sự thật là chẳng có ai kiểm chứng được. Vậy xin mạn phép ông để hỏi một câu: Trong câu chuyện này, liệu có “người thứ ba” nào có thể chứng minh được vấn đề hay không?
- Bạn có thể hỏi HLV trưởng ĐTQG Calisto. Bởi Dương Hồng Sơn không chỉ thông báo với tôi về việc đã tìm ra hộ chiếu, mà còn thông báo cho cả HLV Calisto nữa.

- Nhưng ông đã nghe về việc thủ môn Dương Hồng Sơn khẳng định với phóng viên báo Tuổi Trẻ TP.HCM rằng “Đến lúc này tôi vẫn chưa tìm được hộ chiếu” rồi chứ? Và Dương Hồng Sơn còn tỏ ý sẵn sàng gặp ông để làm rõ vấn đề. Ông có thể nói gì?
- Thứ nhất, ở tư cách của một PCT VFF, cho phép tôi không bình luận về những gì Hồng Sơn khẳng định với báo Tuổi Trẻ TP.HCM. Tôi chỉ có thể nói rằng, Sơn là một người trưởng thành, lại là một tuyển thủ Quốc gia, nên cần phải có trách nhiệm với tất cả những gì mình nói. Cá nhân tôi cũng thế, tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm với tất cả những điều tôi đang nói với bạn. Thứ hai, tôi khẳng định những gì mình nói về câu chuyện này đều là sự thật.
- Xin hỏi ông một câu cuối cùng: Ở phương diện tình cảm, ông có thấy tình cảm với Dương Hồng Sơn có gì sứt mẻ sau chuyện này?
- Dương Hồng Sơn gọi tôi là “bố”, và sự thực là tôi cũng rất quý cậu ấy. Khi Sơn thông báo về việc mất hộ chiếu, tôi đã rất lo lắng. Rồi khi Sơn báo lại là tìm được hộ chiếu, tôi đã làm mọi cách để có thể đưa cậu ấy đi Lebanon. Có thể nói, tôi đã “hết lòng” vì Sơn. Cho nên, để xảy ra câu chuyện này thú thật là tôi rất buồn.
Trịnh Phan Phan
Các tin khác [ xem danh sách bài trong Đội tuyển Việt Nam ]
- "Vỡ"... cái đầu!
- Cơ hội vuột tầm tay
- 1% cơ hội, 26 giờ bay và...
- Ngoại lệ của thầy "Tô"
- Thừa, đủ và... thiếu
- HLV Calisto: 'Chuyện hợp đồng không cần vội vàng'
- Đòn bẩy "sức trẻ"











