Chẳng lẽ bó tay?

Nạn dàn xếp tỷ số trong bóng đá lại là đề tài nóng hổi tại châu Âu trong nửa tháng qua. Người ta đặc biệt chú ý sự kiện này bởi chính những người trong cuộc dường như thổi phồng sự thật quá mức.

Bắt đầu là nước Đức, với tuyên bố “đã lần ra đường dây cá cược bất hợp pháp lớn nhất từ trước đến nay ở châu Âu, liên đới 11 quốc gia và đến 200 người”. Tiếp theo đó, tờ Marca (TBN) tiết lộ LĐBĐ nước này đang điều tra 300 cầu thủ thuộc diện nghi ngờ, trong số 7 người bị nêu đích danh chỉ có một cầu thủ đang chơi ở La Liga.

Từ đây có thể thấy những chi tiết đã được xới tung trong nghi án “dàn xếp tỷ số lớn nhất tại châu Âu” mới chỉ như bong bóng xà phòng, to lên một lúc rồi nổ một tiếng nhỏ xíu và cuốn theo chiều gió bay mất.

Image

Chuyện mua bán độ chẳng phải cũ mà cũng không quá mới mẻ. Chắc chắn tệ nạn này đã và đang tồn tại trong đời sống bóng đá, từ những quốc gia “vùng trũng” cho đến những đất nước thuộc loại đỉnh cao trong môn túc cầu như Đức, Pháp, Anh, TBN hoặc Ý. Vấn đề là, những người có trách nhiệm và đủ thẩm quyền đã làm gì và thu hoạch ra sao trong cuộc chiến muôn đời mà chủ tịch FIFA Sepp Blatter gọi là “Đạo cao một thước, ma cao một trượng”?

Chuyên gia chống cá cược bất hợp pháp của FIFA Karl Dhont đã nói rằng: “Dàn xếp tỷ số còn đáng lo hơn vấn đề doping”. Tất nhiên là thế, đặc biệt là trong môn bóng đá. Dhont nói vậy, nhưng ông và Tiểu ban đặc biệt do FIFA bổ nhiệm đến nay vẫn chưa lần ra những manh mối có giá trị pháp lý và thật sự hữu hiệu nhắm vào những “con cá lớn” mà cả thế giới đang muốn biết. Có đấy, nhưng FIFA, UEFA, IOC và cả Interpol tạm thời chỉ biết hô khẩu hiệu, thỉnh thoảng xì ra vài câu úp mở kiểu: “Chúng tôi đã tìm được một đầu mối đáng tin cậy” nhằm trấn an dư luận rồi kết bằng câu quen thuộc: “Quá trình điều tra vẫn đang tiến hành một cách khẩn trương”.

Đến lúc này, đúng là thế giới bóng đá vẫn đang bó tay trong nỗ lực (chưa thật triệt để), dẹp tan những âm mưu và hành động phá hoại nặng nề môn thể thao số Một hành tinh. Hai vụ án lớn loại này gần đây (trọng tài Robert Hoyzer tại Đức và Calciopoli tại Italia) đều được phá mà không cần quá nhiều công sức của các “Bao Công bóng đá”. Chính những người trong cuộc “xì” ra tin, thế là có sẵn đường dây và cứ thế người ta bắt dần những kẻ phạm tội.

Hoyzer đã phải trả giá vì quá chủ quan khi làm ăn với các nhân vật trong thế giới ngầm tại Đức và Croatia. Luciano Moggi coi trời bằng vung một phần vì người Italia quá nuông chiều “bố già” này. Bạn không tin ư? Một ví dụ khác: Paolo Rossi dính vào vụ Totonero năm 1980, mức án treo giò 3 năm được giảm còn 2 năm để tiền đạo này dự VCK World Cup 1982 (và đã giúp Italia đăng quang).

Thế đấy, ở những nước tiên tiến tận trời Âu vẫn tồn tại quan niệm “đái công chuộc tội”, giơ cao đánh khẽ đối với những nhân vật quan trọng của nền bóng đá nước nhà. Hiếm lắm mới có một vụ “đánh đấm, tìm rồi treo cổ” ra trò như vụ dàn xếp tỷ số giữa Marseille - Valenciennes mùa 1993. Kết quả là Marseille tan đàn xẻ nghé, ĐT Pháp bị loại khỏi VCK World Cup 1994. Bài học ấy có lẽ khiến nhiều người sợ, không dám triệt để diệt căn bệnh ung thư của bóng đá.

Giả Sơn